Tallinn: Thành phố u sầu tôi yêu mến hơn cả Paris

Tallinn: Thành phố u sầu tôi yêu mến hơn cả Paris

Tôi đến Paris hai lần, và niềm say mê nhất dành cho Paris có lẽ chính là những bảo tàng. Paris còn là thế giới của thời trang, nơi bạn nhìn đâu cũng thấy vẻ đẹp của sự thanh lịch.
Nhưng Paris không để lại trong tôi nhiều niềm yêu mến, nó giống như thể chỉ để dành cho sự ngưỡng vọng.
Tallin thì khác. Và chưa có một thành phố nào để lại trong tôi một niềm yêu mến ấm áp như Tallin.
Buổi chiều ở phố cổ Tallinn trôi chậm như thể thời gian đã học cách đi khẽ. Những viên đá cuội dưới chân tôi không bằng phẳng, mỗi bước đi là một lần chạm vào ký ức của ai đó đã sống, đã rời đi, đã im lặng từ nhiều thế kỷ trước. Gió từ biển Baltic len qua những mái nhà nhọn, mang theo mùi ẩm của rêu, của gỗ cũ và của lịch sử chưa kịp khô. Tôi dừng lại trước một bức tường thành xám, bàn tay đặt lên mặt đá lạnh, và bất chợt hiểu rằng nơi này không kể chuyện bằng lời, mà bằng sự tồn tại bền bỉ của nó. Tallinn không gọi mời, không níu kéo; thành phố chỉ đứng đó, trầm tĩnh và kín đáo, như một người già hiểu rằng ai đủ kiên nhẫn thì sẽ tự nghe được điều cần nghe. Trong khoảnh khắc ấy, giữa ánh đèn vàng và bóng tối chồng lên nhau, tôi cảm thấy mình không còn là kẻ lữ hành nữa, mà là một dòng chú thích nhỏ, lặng lẽ được viết thêm vào lề của một cuốn sách đã rất dày.
Tallinn nhỏ nhắn và xinh đẹp vừa vặn, như thể đã thì thầm với tôi những lời yêu thương u sầu.
Bao nhiêu lớp người đã đi qua đó, bao nhiêu nỗi buồn và biết bao tình yêu dang dở đã viết vào trong gió.
Thế giới thật buồn. Xinh đẹp. U sầu. Tôi và Tallinn.
#OldTownTallinn #EstoniaTravel #Estonia #Tallinn #lovestory #EmilyHuynh #book #novel

Cre: Huỳnh Mai An Đông


Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn